Chào mừng Thầy Cô đến với Website của Võ Thị Mai Loan.

CÓ TIN GÌ MỚI

Chào mừng quý vị đến với Website Hãy đến với tôi.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Thơ > Thơ >

Lặng lẽ...

Rồi một ngày em bỗng chợt nhận ra
Không nhớ anh nhiều như em hằng nghĩ
Không còn mộng mơ, không còn thi vị
Bởi cuộc đời hạnh phúc quá mong manh…

Đã đôi lúc em chợt nghĩ đến anh
Và nghĩ đến những ngày xưa cũ
Chợt một thoáng mắt em buồn tư lự
Em hiểu rằng em chẳng thể yêu anh…

Ở bên anh, em hiểu lá màu xanh
Khi xa anh, em nhủ lòng…lá úa
Đi bên anh trái tim hồng nhảy múa
Nhưng xa rồi tim lại hóa bình yên..???

Rồi một ngày mùa Đông đến bên hiên
Từng bông tuyết phủ rơi màu tinh khiết
Em tự hỏi : Phải chăng màu ly biệt?
Khi tâm hồn lạnh lẽo chốn phồn hoa?

Rồi một ngày em cũng chợt nhận ra
Mình là kẻ mang trái tim hóa đá
Một trái tim mang sức nặng tàn phá
Huỷ hoại tâm hồn qua những thương yêu


Nhắn tin cho tác giả
Võ Thị Mai Loan @ 23:45 24/03/2012
Số lượt xem: 607
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

Bé học Tiếng Anh